Khi kết quả đo cho thấy đã mất một phần thính lực, câu hỏi chuyển từ phòng ngừa sang xoay xở. Phần đã mất không lấy lại được, nhưng còn khá nhiều thứ làm được.
Bảo vệ phần còn lại
- Phần còn lại vẫn có thể mất thêm.
- Mỗi phần mất tiếp ảnh hưởng nhiều hơn.
- Bảo vệ lúc này quan trọng hơn trước.
- Dùng thiết bị bảo vệ nghiêm ngặt.
- Cân nhắc điều chỉnh công việc.
- Tránh tiếng ồn cả ngoài giờ.
Mục thứ hai là điều đáng nhớ vì mất thêm mười phần trăm khi đã mất nhiều khác hẳn khi còn nguyên.
Về điều chỉnh công việc
- Chuyển sang vị trí ít ồn hơn nếu được.
- Giảm thời gian ở khu vực ồn.
- Tăng cường bảo vệ.
- Trao đổi với bộ phận an toàn.
- Đây là việc nên nêu sớm.
Mục cuối quan trọng vì việc nêu sớm cho nhiều lựa chọn hơn so với khi đã mất nặng.
Về thiết bị trợ thính
- Không chữa được tổn thương.
- Nhưng giúp nghe tốt hơn đáng kể.
- Cần được đo và chỉnh cho phù hợp.
- Cần thời gian để quen.
- Hiệu quả tuỳ mức độ và kiểu mất.
- Nên bàn với bác sĩ chuyên khoa.
Mục thứ tư là điều cần biết trước vì nhiều người bỏ dùng sau vài ngày vì thấy khó chịu.
Giai đoạn làm quen
- Mọi thứ nghe lạ lúc đầu.
- Giọng của mình nghe khác.
- Nghe rõ các âm đã quên mất.
- Cần vài tuần để quen.
- Đeo tăng dần thời gian.
- Quay lại chỉnh nếu vẫn khó chịu.
Mục thứ ba là trải nghiệm nhiều người mô tả và nó có thể gây mệt trong giai đoạn đầu.
Vì sao nhiều người trì hoãn dùng
- Ngại bị coi là già.
- Nghĩ rằng chưa cần.
- Chi phí.
- Từng thử và thấy khó chịu.
- Trì hoãn làm việc thích nghi khó hơn.
Mục cuối là lý do thực tế để không trì hoãn vì não cần thời gian học lại cách xử lý âm thanh.
Giao tiếp hằng ngày
- Nói với người xung quanh rằng mình nghe kém.
- Nêu cụ thể điều cần.
- Nói chậm hơn.
- Nhìn mặt khi nói.
- Không nói khi quay lưng lại.
- Không nói từ phòng khác.
Mục thứ hai hiệu quả hơn nhiều so với việc chỉ nói rằng mình nghe kém.
Sắp xếp môi trường giao tiếp
- Chọn nơi ít tiếng ồn nền.
- Ngồi quay lưng vào nguồn ồn.
- Ngồi gần người nói.
- Đủ ánh sáng để nhìn mặt.
- Tránh nơi có nhạc lớn.
Mục thứ hai là mẹo đơn giản và nó cải thiện đáng kể khả năng nghe trong quán đông.
Về các cuộc trò chuyện nhóm
- Khó hơn nhiều so với nói một đối một.
- Nhiều người nói chồng lên nhau.
- Khó biết ai đang nói.
- Đề nghị mọi người nói lần lượt.
- Ngồi ở vị trí nhìn thấy nhiều người.
- Không ngại hỏi lại.
Mục cuối là điều cần vượt qua vì việc gật đầu cho qua dẫn tới hiểu nhầm và mệt mỏi.
Về việc gật đầu cho qua
- Rất thường gặp.
- Vì ngại hỏi lại nhiều lần.
- Dẫn tới hiểu nhầm.
- Dẫn tới cảm giác lạc lõng.
- Thà hỏi lại còn hơn.
Mục thứ tư là hậu quả tích luỹ và nó là bước đầu của việc rút lui khỏi các cuộc gặp.
Về sự cô lập xã hội
- Tránh nơi đông người.
- Từ chối các cuộc gặp.
- Ít nói chuyện hơn.
- Thu mình dần.
- Là hậu quả ít được nói tới.
- Ảnh hưởng nhiều tới chất lượng sống.
Mục cuối là lý do việc xử lý vấn đề nghe không chỉ là chuyện kỹ thuật.
An toàn khi nghe kém
- Khó nghe tín hiệu cảnh báo.
- Khó nghe xe tới gần.
- Khó nghe chuông báo cháy.
- Cân nhắc thiết bị báo có đèn hoặc rung.
- Cẩn trọng hơn khi đi lại.
- Nói cho người xung quanh biết.
Mục thứ tư là biện pháp thay thế đáng cân nhắc vì tín hiệu bằng âm thanh không còn đủ tin cậy.
Tại nơi làm việc
- Báo cho bộ phận an toàn.
- Thống nhất cách nhận tín hiệu cảnh báo.
- Đề nghị điều chỉnh vị trí nếu cần.
- Đồng nghiệp biết để hỗ trợ.
- Đây là vấn đề an toàn chứ không chỉ cá nhân.
Mục cuối là cách đặt vấn đề hiệu quả vì nó liên quan tới an toàn chung của cả khu vực.
Về ù tai kéo dài
- Nhiều người mất thính lực có kèm ù tai.
- Có thể ảnh hưởng tới giấc ngủ.
- Có thể ảnh hưởng tới tập trung.
- Nên nêu với bác sĩ.
- Có các cách hỗ trợ.
Mục cuối đáng biết vì nhiều người chịu đựng nhiều năm mà không biết có thể được giúp.
Điều đáng nhớ nhất
- Phần còn lại vẫn cần được bảo vệ.
- Trợ thính giúp nghe nhưng không chữa.
- Nêu cụ thể điều mình cần thay vì chỉ nói nghe kém.
- Không gật đầu cho qua.
- Cô lập xã hội là hậu quả cần đề phòng.
Mục đầu tiên là điều quan trọng nhất vì nhiều người bỏ bảo vệ khi đã nghe kém với suy nghĩ rằng mất rồi thì thôi.
Câu hỏi thường gặp
Đã nghe kém rồi thì còn cần bảo vệ không?
Rất cần. Phần thính lực còn lại vẫn có thể mất thêm, và với người đã mất một phần thì mỗi phần mất tiếp ảnh hưởng nhiều hơn tới đời sống. Bảo vệ lúc này quan trọng hơn trước.
Thiết bị trợ thính có chữa được không?
Không chữa được tổn thương nhưng giúp nghe tốt hơn đáng kể. Cần thời gian để quen, cần được chỉnh cho phù hợp, và hiệu quả phụ thuộc mức độ cùng kiểu mất thính lực.
Nghe kém ảnh hưởng tới đời sống xã hội thế nào?
Thường dẫn tới việc tránh các nơi đông người và các cuộc trò chuyện nhóm, rồi dần thu mình lại. Sự cô lập này là hậu quả ít được nói tới nhưng nó ảnh hưởng nhiều tới chất lượng sống.
Nên nói với người xung quanh thế nào?
Nên nói thẳng rằng mình nghe kém và nêu cụ thể điều cần: nói chậm hơn, nhìn mặt khi nói, không nói khi quay lưng lại. Phần lớn người sẵn sàng điều chỉnh khi được nói rõ.